Liên kết Websites




 














Bảo hiểm cháy nổ - sự thờ ơ đáng sợ

 

LSO-4 năm trước (11/1/2006), chỉ một vụ hỏa hoạn đã thiêu rụi  toàn bộ cơ sở sản xuất cũng như nơi làm việc của Cty sản xuất bật lửa ga Cường Hiền (đóng tại huyện Cao Lộc) trước sự bất lực của lực lượng cảnh sát phòng cháy chữa cháy (PCCC). May mắn là không có thiệt hại về người, nhưng vụ cháy đã khiến cho Bảo Việt Lạng Sơn phải bồi thường trên 2 tỷ đồng. Những tưởng sau vụ này, các cơ quan, tổ chức, cá nhân có nguy cơ cháy nổ cao sẽ kéo đến đăng ký mua bảo hiểm cháy nổ. Thế nhưng, tình hình lại yên ắng như cũ.
 
Bảo hiểm là biện pháp chia sẻ rủi ro của một người hay của một số ít người cho cả cộng đồng những người có khả năng gặp rủi ro cùng loại; bằng cách mỗi người trong cộng đồng góp một số tiền nhất định vào một quỹ chung và từ quỹ chung đó bù đắp thiệt hại cho thành viên trong cộng đồng không may bị thiệt hại do rủi ro đó gây ra.Bảo hiểm được xem như là một cách thức chuyển giao rủi ro tiềm năng một cách công bằng từ một cá thể sang cộng đồng thông qua phí bảo hiểm. Như vậy, tính nhân văn của bảo hiểm được thể hiện rất rõ thông qua những khái niệm đơn giản nhất.
 
Theo các văn bản chính sách liên quan, đối tượng phải mua bảo hiểm cháy nổ bắt buộc gồm các cơ quan, tổ chức và cá nhân có cơ sở nguy hiểm về cháy nổ, mà cụ thể là người được sở hữu, được giao quản lý sử dụng, được kinh doanh khai thác các cơ sở nguy hiểm về cháy nổ. Đối tượng phải bán bảo hiểm cháy nổ bắt buộc gồm các doanh nghiệp bảo hiểm đang hoạt động tại Việt Nam đã được cấp phép kinh doanh bảo hiểm cháy nổ bắt buộc. Các cơ sở có nguy hiểm về cháy nổ bao gồm: sản xuất vật liệu nổ; khai thác chế biến dầu mỏ và sản phẩm dầu mỏ, khí đốt, hàng hóa khác cháy được có khối tích từ 5.000m3 trở lên; kho vật liệu nổ, dầu mỏ, sản phẩm dầu mỏ, khí đốt hóa lỏng; cảng xuất nhập vật liệu nổ, dầu mỏ, sản phẩm dầu mỏ, khí đốt hóa lỏng, cửa hàng kinh doanh xăng dầu, khí đốt hóa lỏng, nhà máy điện, trạm biến áp từ 110 kw trở lên, chợ kiên cố.
 

Nhiều cơ quan hành chính thuộc diện có nguy cơ cháy nổ cao nhưng chưa tham gia bảo hiểm cháy nổ.

 
 
Với các tiêu chí này, năm 2009, trên địa bàn tỉnh có khoảng 145 cơ quan, đơn vị thuộc diện phải tham gia bảo hiểm cháy nổ bắt buộc. Tuy nhiên, trên thực tế, mặc dù tốn không ít công sức tiếp cận, tư vấn, Bảo Việt Lạng Sơn (nhà khai thác bảo hiểm lớn nhất trong 10 doanh nghiệp kinh doanh bảo hiểm với 42% thị phần toàn tỉnh) mới ký kết và thu phí bảo hiểm cháy nổ được 10 đơn vị (phần lớn là tham gia không đầy đủ theo qui định). Với các doanh nghiệp kinh doanh bảo hiểm nhỏ hơn, doanh thu khai thác bảo hiểm cháy nổ cũng rất bi đát.
 
Ông Đặng Viết Vượng, Trưởng phòng Bảo hiểm con người (Bảo Việt Lạng Sơn) : Hằng năm, Bảo Việt Lạng Sơn đều tổ chức hội nghị khách hàng để triển khai chế độ bảo hiểm bắt buộc, đồng thời phối hợp với Phòng cảnh sát Phòng cháy chữa cháy thuộc Công an tỉnh, cử cán bộ đi tuyên truyền, tư vấn cho các đơn vị thuộc diện bắt buộc phải tham gia. Vậy nhưng, kết quả đạt được thường rất thấp. Cả năm 2009, công ty mới khai thác được hơn 9 triệu đồng từ 10 đơn vị, đạt 18% kế hoạch. Hầu hết các cơ quan, đơn vị thuộc diện bắt buộc phải tham gia bảo hiểm cháy nổ đều tìm cách lẩn tránh, hoặc miễn cưỡng tham gia một phần. Với các cơ quan hành chính sự nghiệp thì họ lại cho rằng chưa được cấp kinh phí để tham gia bảo hiểm cháy nổ bắt buộc. Tuyên truyền, vận động quá khó khăn, doanh thu thấp, lại tiềm ẩn quá nhiều rủi ro khiến cho Bảo Việt cũng như các doanh nghiệp khác không mặn mà gì với loại hình bảo hiểm này.
 
Chế độ bảo hiểm cháy nổ bắt buộc được quy định tại Nghị định 130/2006/NĐ-CP ngày 08/11/2006 của chính phủ, Thông tư liên tịch của Bộ Tài chính và Bộ Công an số 41/2007/TTLT-BTC-BCA ngày 24/4/2007 và Quyết định 28/2007/QĐ-BTC ngày 24/4/2007 của Bộ Tài chính. Quyết định 28/2007/QĐ-BTC được đăng công báo ngày 14/7/2007 và có hiệu lực thi hành bắt đầu từ ngày 28/7/2007.

 

Hoàng Thái

Xem tin theo ngày

Ngày Tháng Nam